Khi những câu nói đùa về việc “trả thù cha mẹ” dần trở nên bình thường
“Sau này nó cho uống nước lọc thay sữa.”
“Mai mốt con cái đối xử lại thì đừng trách.”
“Sau này nó rút ống thở thì biết.”

Những câu nói như vậy xuất hiện không ít dưới các video về chuyện cha mẹ và con cái. Có người nói cho vui. Có người chỉ định trêu chọc một chút. Cũng có người xem đó là cách “dạy đời” cha mẹ. Nhưng nếu những câu nói ấy được lặp lại quá nhiều, liệu chúng còn đơn giản là một câu đùa?
Một câu nói trên mạng có thể chẳng có gì nghiêm trọng. Nhưng điều đáng suy nghĩ nằm ở việc những câu nói ấy được lặp lại quá thường xuyên và dần trở thành “bình thường”.
Một đứa trẻ đọc hàng trăm bình luận về chuyện “sau này trả thù cha mẹ” có thể dần hình thành suy nghĩ rằng mâu thuẫn trong gia đình phải được giải quyết bằng cách trả đũa.
Cha mẹ làm con đau.
Con làm cha mẹ đau.
Người này chịu thiệt.
Người kia phải chịu lại.
Cách suy nghĩ ấy rất dễ biến một mối quan hệ vốn cần sự yêu thương thành cuộc đấu xem ai chịu thiệt nhiều hơn.
Thời gian gần đây, dưới những video vui nhộn về chuyện bố mẹ và con cái trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp một kiểu bình luận khá quen thuộc.
Có thể chỉ là một ông bố trêu con một chút. Có thể là người mẹ làm điều gì đó khiến đứa trẻ phụng phịu. Cũng có khi chỉ là một tình huống gia đình rất bình thường được quay lại với mục đích giải trí. Thế nhưng bên dưới phần bình luận, những câu như “Về già nó cho uống nước lọc thay sữa” hay “Sau này nó rút ống thở đừng trách” vẫn xuất hiện khá thường xuyên.
Với nhiều người, đó có thể chỉ là những câu nói đùa để tạo tiếng cười, bắt nhịp với cách tương tác trên mạng xã hội. Càng ngắn, càng sốc và càng “độc”, bình luận càng dễ nhận được sự hưởng ứng.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, kiểu hài hước này lại đặt ra một câu hỏi đáng suy nghĩ: Liệu mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái có nên được nhìn như một cuộc trao đổi ân oán, nơi hôm nay ai làm người kia tổn thương thì một ngày nào đó sẽ có cơ hội “trả lại”?
Một câu nói đùa đơn lẻ chắc chắn không thể quyết định cách một đứa trẻ đối xử với cha mẹ khi trưởng thành. Nhưng khi cùng một thông điệp được lặp đi lặp lại hàng nghìn lần, ở nhiều video và trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, nó có thể dần trở thành một cách nghĩ quen thuộc.
Và điều đáng suy ngẫm nằm chính ở sự “bình thường hóa” ấy.
Cha mẹ – con cái không phải là một “sổ nợ”
Người ta có thể bật cười trước sự cường điệu của những câu bình luận kiểu “sau này trả lại hết”. Nhưng đằng sau tiếng cười ấy đôi khi lại tồn tại một cách nhìn không mấy dễ chịu: xem tình cảm gia đình như một cuốn sổ ghi nợ.
Hôm nay bố mẹ trêu con một lần, sau này con sẽ trả lại.
Hôm nay bố mẹ làm con tức giận, sau này khi bố mẹ già yếu, con sẽ có cơ hội đáp trả.
Cách nghĩ ấy biến tình thân thành một cuộc tính toán hơn – thiệt. Trong khi bản chất của một mối quan hệ gia đình là sự gắn bó, sẻ chia, tha thứ và cùng nhau trưởng thành.Tất nhiên, không thể phủ nhận rằng mạng xã hội luôn có nhu cầu về những câu nói ngắn, bất ngờ và có phần gây sốc. Một bình luận càng “mặn”, càng dễ khiến người khác bật cười và tương tác. Nhiều người viết những câu ấy có thể hoàn toàn không mang ác ý. Họ chỉ đơn giản là muốn đùa vui. Nhưng không phải điều gì khiến nhiều người cùng cười cũng đồng nghĩa với việc nó hoàn toàn vô hại.
Đặc biệt, khi đối tượng của câu đùa là sự già yếu, bệnh tật hoặc sự phụ thuộc của cha mẹ vào con cái, ranh giới giữa hài hước và phản cảm đôi khi trở nên rất mong manh.
Điều đáng lo không nằm ở một câu đùa, mà ở cách suy nghĩ phía sau
Trẻ em và người trẻ ngày nay lớn lên cùng mạng xã hội. Mỗi ngày, các em có thể tiếp xúc với hàng nghìn cách nói, quan điểm và cách ứng xử khác nhau.
Trong đó, những lời khuyên cực đoan về quan hệ gia đình đôi khi xuất hiện rất dễ dàng:
“Sau này lớn rồi thì tránh xa.”
“Cứ để về già rồi biết tay.”
“Sau này có quyền quyết định thì trả lại hết.”
Nếu chỉ nhìn riêng từng câu, chúng có thể chẳng có gì nghiêm trọng. Nhưng khi một kiểu tư duy được lặp lại đủ nhiều, nó có thể vô tình tạo nên một thông điệp rằng: Khi bị người thân làm mình không hài lòng, thay vì giải quyết vấn đề, hãy chờ đến lúc mình có đủ quyền lực để đáp trả.
Đó không phải là cách xây dựng một mối quan hệ lành mạnh.
Gia đình cũng giống như bất kỳ mối quan hệ nào khác, có lúc vui vẻ, có lúc bất đồng, có khi làm nhau tổn thương. Điều cần học không phải là cách trả đũa, mà là cách giao tiếp, đặt giới hạn, sửa chữa sai lầm và bước tiếp.
Không phải cha mẹ nào cũng đúng, nhưng tổn thương không cần biến thành thù hận
Điều này cũng không có nghĩa là mọi người con đều phải chịu đựng cha mẹ vô điều kiện.
Có những bậc cha mẹ thực sự làm tổn thương con cái. Có những đứa trẻ lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, phải chịu sự kiểm soát, bạo hành, bỏ rơi hoặc những tổn thương kéo dài.
Trong những trường hợp ấy, khi trưởng thành, một người lựa chọn giữ khoảng cách với cha mẹ để bảo vệ sức khỏe tinh thần và cuộc sống của mình là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Tha thứ không phải lúc nào cũng có nghĩa là phải quay lại gần nhau. Hiếu thảo cũng không có nghĩa là chấp nhận mọi tổn thương.
Một người có quyền nói “không” với những điều khiến mình đau khổ. Có quyền thiết lập ranh giới và lựa chọn mức độ gắn bó phù hợp.
Nhưng những điều đó khác hoàn toàn với việc coi sự già yếu của cha mẹ là một “cơ hội” để trả thù.
Đặc biệt, không nên lấy những tình huống gia đình bình thường để cổ súy cho cách suy nghĩ ấy.
Một ông bố trêu con.
Một bà mẹ làm con phụng phịu.
Một đứa trẻ bị bố mẹ chọc ghẹo vài giây.
Đó có thể chỉ là những khoảnh khắc rất đời thường trong một gia đình.
Không phải mọi bất đồng đều là một món nợ phải thanh toán trong tương lai.
Gia đình có lúc “cơm không lành, canh không ngọt”
Trong một gia đình bình thường, chuyện cha mẹ và con cái bất đồng là điều khó tránh khỏi.
Cha mẹ có thể sai. Con cái cũng có thể sai.
Cha mẹ có thể không hiểu con. Con cái cũng có thể chưa đủ trưởng thành để hiểu những điều cha mẹ đang lo lắng.
Nhưng thay vì âm thầm nuôi dưỡng suy nghĩ “sau này sẽ trả lại”, điều cần thiết hơn là học cách nói ra điều mình không hài lòng.
Cha mẹ làm sai, con có thể góp ý.
Con cảm thấy bị tổn thương, cha mẹ cũng cần lắng nghe.
Hai bên có thể thiết lập những ranh giới cần thiết, thay đổi cách giao tiếp và học cách tôn trọng nhau hơn.
Một mối quan hệ tốt không phải là mối quan hệ không bao giờ xảy ra mâu thuẫn. Đó là mối quan hệ mà sau những bất đồng, mọi người vẫn có khả năng tìm cách hiểu nhau.
Đừng biến mọi câu đùa trên mạng thành điều bình thường
Không cần phải biến mỗi bình luận phản cảm thành một cuộc tranh cãi.
Mạng xã hội vốn là nơi mọi người có cách thể hiện khác nhau, và một câu nói đùa cũng không thể đại diện cho toàn bộ suy nghĩ của người viết.
Nhưng mỗi người vẫn có thể dành một chút thời gian để tự hỏi về những điều mình đang vô tình bình thường hóa.
Một câu nói nghe rất vui khi đứng ngoài cuộc.
Nhưng nếu đổi vai, đặt mình vào vị trí của một người già yếu, một người bệnh hoặc một người đang hoàn toàn phụ thuộc vào con cái, liệu câu nói ấy còn hài hước như ban đầu?
Đôi khi, vấn đề không nằm ở việc có được phép đùa hay không, mà nằm ở đối tượng và thông điệp mà câu đùa đang biến thành trò tiêu khiển.
Điều cha mẹ nên dạy con không phải là “con phải trả lại”
Cha mẹ không cần phải dạy con rằng bố mẹ luôn đúng. Ngược lại, trẻ cần được biết rằng nếu cha mẹ sai, con có quyền nói cha mẹ sai. Nếu một cách cư xử khiến con tổn thương, con có quyền bày tỏ. Khi trưởng thành, con cũng có quyền xây dựng những ranh giới riêng cho cuộc sống của mình. Nhưng song song với đó, trẻ cũng cần hiểu một điều quan trọng:
Không đồng tình không có nghĩa là trả thù.
Bị tổn thương không có nghĩa là phải chờ cơ hội đáp trả.
Thiết lập ranh giới không đồng nghĩa với nuôi dưỡng lòng oán hận.
Đó mới là cách giúp một đứa trẻ lớn lên với khả năng bảo vệ bản thân mà vẫn biết trân trọng những mối quan hệ quan trọng trong cuộc đời.
Và có lẽ, người lớn cũng cần cẩn trọng hơn với những điều mình nói trước mặt trẻ nhỏ, cũng như những điều mình vô tình cổ súy trên mạng xã hội.
Bởi trẻ em không chỉ học từ những lời dạy nghiêm túc của cha mẹ. Các em còn học từ những câu nói đùa, những bình luận tưởng như vô thưởng vô phạt và cách người lớn nhìn nhận về tình yêu thương.
Tình thân không nên là một cuộc “trả nợ”
Cha mẹ và con cái có thể bất đồng, có thể làm nhau buồn, thậm chí có những giai đoạn cần giữ khoảng cách để bảo vệ chính mình. Nhưng nếu một ngày sự già yếu của cha mẹ được xem như “cái giá phải trả”, thì tình thân đã bị biến thành một cuộc tính toán. Có lẽ trước khi bật cười trước những câu đùa về việc “trả thù cha mẹ khi về già”, mỗi người nên dừng lại một chút và tự hỏi:
Nếu một ngày những câu nói ấy không còn chỉ nằm dưới một video trên mạng, mà trở thành cách một người thật sự nhìn về cha mẹ mình, liệu chúng ta vẫn thấy nó buồn cười?
Bởi biết đâu, thứ đang được gieo xuống hôm nay không chỉ là một câu đùa. Mà là cách một đứa trẻ học cách nhìn về tình thân trong suốt cuộc đời mình.
Chuyên mục phổ biến

