Đêm ấy, cơn mưa lớn trút xuống không ngừng, phủ kín khu rừng bằng một màn nước lạnh buốt. Trong chiếc hang nhỏ dưới gốc cây già, đàn chuột con co ro vì đói, còn Chuột bố lặng lẽ nhìn các con rồi quyết định bước ra ngoài, dù biết bên ngoài đang đầy hiểm nguy.
Trời mưa rất lớn.
Mưa xối xả từ sáng đến tối, nước chảy thành từng dòng trước cửa hang. Gió lạnh thổi qua khiến cả đàn chuột con co ro bên nhau.
Trong hang, thức ăn đã hết.
Những đứa con đói lả, nép sát vào mẹ để tìm chút hơi ấm.
Chuột mẹ nhìn các con rồi quay sang chồng:
— Ngoài trời mưa lớn thế này, anh đừng đi. Nguy hiểm lắm!
Chuột bố im lặng nhìn đàn con.
Nhìn những thân hình nhỏ bé đang run lên vì đói rét, nó khẽ nói:
— Nhưng chúng nó đói quá rồi…
Chuột mẹ vẫn cố ngăn:
— Chúng ta có thể chờ mưa tạnh. Anh đi lúc này, lỡ có chuyện gì thì sao?
Chuột bố bước đến bên các con, cúi xuống nhìn từng đứa.
Một đứa nhỏ đang ôm bụng vì đói.
Nó đưa bàn tay bé xíu lên hỏi:
— Bố ơi… hôm nay mình không có gì ăn nữa sao?
Chuột bố nghe vậy, mắt chợt đỏ lên.
Nó quay sang ôm lấy chuột mẹ:
— Em đừng lo. Anh sẽ cẩn thận.
— Mưa có lớn đến đâu, anh cũng sẽ tìm được chút thức ăn mang về.
Chuột mẹ nắm lấy tay chồng:
— Anh nhất định phải trở về nhé…
Chuột bố mỉm cười, gật đầu:
— Ừ. Anh sẽ về.
Nói rồi, nó quay người bước ra khỏi hang.
Ngoài trời, mưa trút xuống trắng xóa. Chuột bố lao qua dòng nước, cố tìm thức ăn cho đàn con.
Chuột bố lầm lũi đi trong màn mưa.
Nó chạy dọc theo những bụi cây, len qua những góc tường và lục tìm từng mẩu thức ăn còn sót lại. Nhưng trời mưa quá lớn, mọi thứ đều ướt sũng. Những nơi thường có thức ăn giờ chỉ còn lại bùn đất và nước lạnh.
Bỗng phía trước, nó nhìn thấy một chiếc thùng rác cũ đặt bên cạnh một căn nhà.
Một mùi thức ăn thoang thoảng bay ra.
Chuột lập tức chạy tới, trèo lên thành thùng rồi chui vào bên trong. Nó mặc kệ rác rưởi và nước bẩn, cẩn thận lục tìm từng túi rác.
Một lúc sau, nó tìm thấy vài mẩu bánh mì và chút thức ăn còn sót lại.
Đôi mắt Chuột sáng lên.
Nó ôm chặt số thức ăn vào lòng, rồi vội trèo ra khỏi thùng.
Nhìn màn mưa trước mặt, Chuột nghĩ đến đàn con đang đói ở nhà.
Nó không chần chừ nữa, ngậm thức ăn và quay đầu chạy về.
Nhưng vì mải ôm chặt thức ăn, Chuột không để ý dưới bụi cây phía trước có một vật kim loại đang bị lá khô che khuất.
Nó vừa chạy ngang qua…
“Cạch!”
Chiếc bẫy sắt bất ngờ bật mạnh.
Chuột giật mình nhảy sang một bên.
Meo!
Một con mèo từ dưới mái hiên phóng thẳng về phía nó.
Chuột quay đầu bỏ chạy.
Nó lao qua vũng nước, luồn dưới hàng rào, trèo lên mái nhà. Con mèo bám sát phía sau, móng vuốt liên tục cào xuống mái ngói.
Rầm!
Một viên ngói vỡ dưới chân.
Chuột trượt mạnh, suýt rơi xuống.
Nó bám được vào mép mái, cố kéo mình lên.
Con mèo đã ở ngay phía sau.
Chuột hoảng loạn bật dậy, chạy tiếp.
Mưa quất vào mặt. Nước chảy tràn trên mái ngói. Con mèo chỉ còn cách nó vài bước.
Chuột lao đến mép mái.
Phía trước không còn đường.
Nó buộc phải nhảy sang mái nhà bên cạnh.
Bộp!
Nó vừa tiếp đất thì mái ngói trơn trượt.
Hai chân mất thăng bằng.
Cơ thể nhỏ bé trượt xuống mái nhà.
Chuột cố bám vào từng viên ngói nhưng không kịp.
Rơi xuống!
Nó đập mạnh vào mái hiên rồi lăn xuống nền đất.
Con mèo đứng trên mái nhìn xuống, nhưng không đuổi theo nữa.
Chuột nằm im.
Một lúc sau, nó cố mở mắt.
Toàn thân đau đớn.
Nhưng trong miệng nó vẫn còn giữ chặt chút thức ăn vừa kiếm được.
Nó nhìn về phía chiếc hang.
Rồi cố đứng lên.
Một bước.
Nó ngã xuống.
Nó lại đứng dậy.
Hai bước.
Lại ngã.
Nhưng Chuột vẫn cố bò về phía trước.
Bởi nó biết…
ở nhà, các con đang chờ.
Mưa vẫn rơi.
Bóng dáng chiếc hang mỗi lúc một xa.
Cuối cùng, Chuột không thể đứng dậy nữa.
Nó nằm xuống nền đất lạnh.
Hơi thở mỗi lúc một yếu.
Đôi mắt vốn luôn nhìn về phía trước giờ chỉ còn đủ sức hé mở.
Nó cố nhìn về hướng chiếc hang lần cuối.
Rồi từ từ nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa dường như biến mất.
Trước mắt Chuột không còn là con đường lạnh lẽo nữa.
Trong giấc mơ ấy Nó thấy một buổi sáng trời nắng.
Chiếc hang nhỏ vẫn ở đó.
Chuột mẹ đang ngồi trước cửa, còn đàn con thì chạy nhảy bên cạnh.
Một đứa nhìn thấy bố liền chạy thật nhanh đến:
— Bố về rồi!
Những đứa còn lại cũng ùa ra.
Chúng vây quanh bố, ríu rít hỏi:
— Bố có mang thức ăn về không?
Chuột nhìn xuống.
Trong giấc mơ, nó thấy mình đặt những mẩu thức ăn xuống trước mặt các con.
Đứa nhỏ nhất vui mừng ôm lấy chân bố:
— Bố giỏi nhất!
Chuột bật cười.
Nó cúi xuống ôm từng đứa con vào lòng.
Chuột mẹ đứng phía sau nhìn hai bố con, mỉm cười.
Rồi nó nghe thấy giọng vợ:
— Em đã bảo anh đừng đi trong mưa mà…
Chuột quay lại.
Chuột mẹ vẫn đứng đó.
Nó mỉm cười:
— Anh về rồi mà.
Cả gia đình ngồi sát bên nhau trong chiếc hang nhỏ.
Không còn mưa.
Không còn đói rét.
Không còn những chiếc bẫy hay con mèo đáng sợ.
Chỉ có tiếng cười của những đứa con và hơi ấm của gia đình.
Chuột nhìn các con thật lâu.
Nó muốn ở lại nơi này mãi mãi.
Nhưng hình ảnh trước mắt bắt đầu nhòe đi.
Tiếng gọi của các con cũng xa dần.
— Bố ơi…
— Bố đừng đi…
Chuột cố đưa chân về phía các con.
Nhưng không thể.
Một giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt.
Nó khẽ thì thầm trong hơi thở cuối cùng, nó nhận ra giấc mơ vừa rồi quá ngắn
— Bố xin lỗi… Bố không về được nữa rồi…
Bàn chân nhỏ bé khẽ cử động, như muốn chạy về nhà lần cuối.
Rồi bất động.
Ngoài đời, mưa vẫn rơi.
Chuột bố nằm một mình giữa con đường vắng, bên cạnh là chút thức ăn mà nó đã cố mang về cho các con.
Còn trong giấc mơ cuối cùng…
nó vẫn đang được ở bên gia đình.
Chỉ tiếc rằng…
đó là lần cuối cùng người bố ấy được nhìn thấy các con.
Và lời hứa:
“Bố sẽ về.”
Cuối cùng…
đã trở thành lời hứa mà cả đời những đứa con vẫn chờ.
Tham khảo thêm: Xem người Mỹ dạy học sinh qua chuyện “Cô bé lọ lem” như thế nào.
Chuyên mục phổ biến

